Ngày bé, nó như một chú chim nhỏ, xinh xắn, chạy lon ton khắp nơi. Nhưng đôi lúc cũng giận dữ và khó tính. Nó rất hay cãi bướng mẹ. Rồi đôi lúc cũng ôm chầm lấy mẹ mà tíu ta tíu tít. Buổi chiều mùa đông, Mẹ đang nhặt rau lan, chầm chậm ôm cổ mẹ, nó thì thầm cái gì mẹ cũng nghe không rõ nhưng mắt mẹ cười… Nó thấy thú vị lắm, vì điều nó nói với mẹ là điều bí mật mà. Điều bí mật ấy chỉ có mẹ biết thôi.
-“Mẹ không được nói cho ai biết đó nhe. Mẹ hứa đi!…Mẹ hứa đi!” Nó nhắc đi nhắc lại.
-”Mẹ hứa”- mẹ trả lời và cười. Nó liền chạy đi. Mẹ tự cười một mình. Có lẽ mẹ hạnh phúc khi nhìn thấy con mình khôn lớn từng ngày. Mẹ nghĩ “Trông con bé thật đáng yêu”
Có lần mẹ cũng giận nó chứ. Giận nó vì nó làm vỡ chén ăn cơm, vì nó mãi chạy sang nhà hàng xóm chơi không chịu coi nhà cho mẹ đi làm, vì nó không chịu học bài, vì nó hay cãi nhau với anh hai… Nhưng những cái giận ấy chẳng bao lâu vì nó là con nít mà. Mẹ thương nó nhiều nhưng càng lớn nó càng bướng bỉnh. Nó chẳng biết nhường nhịn với anh Hai tí nào cả. Lúc nào nó cũng muốn hơn anh. Có lẽ vì trong đầu nó lun nghĩ rằng mẹ chỉ thương anh nó thôi, cái tư tưởng bé con của nó có mang theo câu “ trọng nam khi nữ”. Câu nói này nó không hiểu là gì nhưng nó hiểu rằng câu này dùng để khinh thường nó vì có lần ba mẹ cãi nhau đã nói với nó như vậy. Khi ba mẹ cãi nhau, Nó còn được biết thêm là ba nó đã không muốn có nó trên đời này. “Không sao cả mình vẫn phải sống” – Nó tự động viên mình.
Hoàn cảnh gia đình ngày càng khó khăn. Nó chuẩn bị vào lớp 6 còn anh hai thi vào lớp 10. Ba uống ruợu tối ngày, một mình mẹ phải vừa đi làm vừa lo công việc nhà, ông bà nội lại rất khó tính, chẳng những không phụ giúp con dâu vượt qua khó khăn mà có lúc còn la mắng mẹ. Chẳng sướng ích gì khi đi học về lại phải chứng kiến ba mẹ cãi nhau. Rồi mẹ cũng la nó nữa, la nó chẳng giúp được gì cho mẹ. Nó vẫn là đứa bé ngây ngô chưa biết gì. Nó chẳng hiểu gì hết. Vẫn ung dung tồn tại mặc cho ba mẹ cãi nhau. “Đối với ba mẹ mình chẳng là gì hết”- Nó nói thầm một mình.
Khi mẹ nó đi làm xa quê. Nó cùng anh hai lo việc nhà. Hai anh em cãi nhau liên tục và đôi lúc cũng gặp bế tắc.Rồi mọi chuyện cũng qua đi. Anh Hai vẫn dẫn nó đi học như ngày nào. Nó học cũng tốt đấy chứ? Giỏi nhất lớp mà! Dù như thế nhưg so với lớp khác thì cũng chẳng ăn thua gì. Tối đến nó ngồi vào bàn học bài một cách chăm chỉ. Dù như thế nhưng kết quả học tập lại không được như ý nó lắm. Mơ ước của nó năm ngoài tầm tay nó, mỗi lần như thế nó lại an ủi mình “ Không sao mà”. Rồi nó ngồi nghĩ lại ngày bé. Có lần trên chiếc xe đạp cũ kĩ, mẹ đưa nó đến trường.Trên đường đi, Mẹ hỏi:
-“Hôm nay học bảng cửu chương đến đâu rồi con?”
– “ 6 rồi ạ”. Nó lí nhí
-“6 lần 6 là mấy” mẹ tiếp lời.
Nó lặng thinh.
-”Sao không nói”-mẹ hỏi. “là mấy? Nói”- Vừa nói mẹ vừa đưa tay lên đùi nó héo một cái thật đau.
Nó khóc và giận mẹ lắm. Tối về mẹ tắm cho nó, thấy trên đùi có vết bầm. Mẹ hỏi “Sao thế này?”. Nó không trả lời. Mẹ không nói gì vì mẹ biết vết bầm tím trên đùi nó là do mẹ nhéo lúc sáng nay. Tối đến, đợi nó ngủ say mẹ lén lấy dầu xoa cho nó. Nó cũng biết vậy mà. Nghĩ vậy nên nó thấy thương mẹ đôi phần. “Không biết giờ này mẹ đang làm gì nhỉ? Có nhớ mình không?… Chắc không đâu?” Từ trước đến giờ mẹ nói với nó mẹ đi làm nhưng chưa bao giờ cho nó biết công việc cụ thể của mẹ là gì? Đôi lúc nó cũng tự hỏi. “Mẹ làm gì nhỉ? Nó như thế nào? Có giống như đi chăn bò hay nhỏ cỏ ruộng bùn mà mình đã từng làm không?”… Rồi nó nghe người ta nó là mẹ nó bán vé số. “Bán vé số là gì?” Nó lầm nhẩm. Rồi hồi lâu nó nghĩ chắc cũng là buôn bán thôi.
Có lần ba dẫn nó đi ăn quán. Nó cứ nhìn lung tung, cũng đúng thôi vì từ trước đến giờ nó có được ăn quán bao giờ đâu. Nó để ý thấy một người đàn bà bước vào quán, tay trái cầm một tập giấy nhỏ, tay phải kẹp nách một cái túi xách nhỏ bằng quyển sách, mới nhìn trông cũng giống mẹ nó, người đàn bà ấy bước đến bàn, chỗ hai ba con nó ngồi. “Chú, mua dùm tờ vé số”. “Không”-ba nó trả lời. Người đàn bà quay mặt đi sang bàn bên cạnh.Lại tiếp tục mời. Người đàn ông ngồi bàn đó chẳng những không mua mà còn nạt người đàn bà kia. Bà ấy lủi thủi đi. Trong đầu nó hình dung “công việc bán vé số là như thế này sao? Thật đáng sợ”. Ba gọi nó: “Đừng nhìn nữa, kệ người ta, ăn đi con.” . Nó quay lại phía ba rồi lại tiếp tục nhìn theo những hành động của những con người ấy, cho đến khi người đàn bà đó ra khỏi quán.
Về nhà, nó chạy thật nhanh vào giường. Nó khóc. Có lẽ nó cũng hiểu được phần nào công việc mà mẹ nó đang làm nơi xứ người xa xôi. Mẹ làm như vậy vì ai chứ, vì những đồng tiền mà mẹ gửi về cho hai anh em ư? Nó cầm tờ mười nghìn mà mẹ gửi cho nó và khóc oà lên.Nó thấy thương mẹ nhiều hơn bao giờ hết.
Đêm đó nó đã quyết định viết thư cho mẹ. Ngồi vào bàn, nó lấy một đôi giấy, rồi đặt bút lên nó viết : “…..Ngày 2.4.2002
Mẹ! …”
Nó viết như chưa bao giờ viết, viết bằng hết tất cả những yêu thương và uất ức mà bấy lâu nay nó giấu trong lòng. Nó vừa viết vừa khóc, giọt nước mắt của nó ướt đẫm trang giấy. Nó muốn mẹ về bên nó như ngày bé, để nó được ôm cổ mẹ, thì thầm bên tai mẹ những bí mật bé nhỏ của mình.
Nó viết : “…Giờ thì con đã hiểu rồi. Con sai rồi mẹ ạ. Con thật ngớ ngẩn phải không mẹ? Con nhớ mẹ lắm. Mẹ tha thứ cho con nhe mẹ. Con yêu mẹ.”
TÁC GIẢ
Nhóc con của mẹ!

Cuộc thi  “Viết về yêu thương”

BÌNH LUẬN